Ảnh minh hoạ: HOÀNG CÔNG
Bữa cơm hằng ngày chỉ có mẹ con em.
Cố nói chuyện vui mà nỗi buồn len lỏi
Đã bao đêm em trở mình, con hỏi:
- Thứ bảy này ba có về không?
Giấu nỗi nhớ chéo chồng em vỗ về bên con:
- Ba bận lắm không về đâu con ạ!
- Ngoan nghe con cho ba yên giấc ngủ
- Đừng để ba trở mình như mẹ con ta.
Mai em đến trường như những ngày qua
Bâng khuâng lời anh: "Em chào cô giáo
Trọn cuộc đời này em gọi thế được không cô?"
Em đáp lời anh bằng cái nhìn cháy bỏng
Hạnh phúc ngày nào là thế đó anh.
Vai áo em không mang quân hàm xanh
Mà em yêu màu áo xanh kỳ lạ
Thời gian ơi! Em giành anh tất cả
Công tác xa mong anh hãy bình tâm
Hạnh phúc là khi ta lồng vào nhau những gì mình không có
Nên anh mãi là nửa thiếu trong em.
Tháng 4-2026.
PHƯƠNG THU