7 giờ:28 phút Thứ ba, ngày 28 tháng 4 , 2026

Kỷ niệm mùa hoa Tháng Tư

Tháng Tư về, mang theo cái nắng dìu dịu đầu Hạ và những gánh hoa loa kèn trắng tinh khôi len lỏi qua từng con phố. Với nhiều người, đó chỉ là một dấu hiệu của mùa, một vẻ đẹp mong manh của thiên nhiên. Nhưng với tôi, một người lính làm nhiệm vụ canh giữ bầu trời Tổ quốc, một người đã đi qua những tháng năm tuổi trẻ nhiều dấu ấn thì tháng Tư không chỉ là thời gian, mà là ký ức. Và hoa loa kèn, bằng một cách rất riêng, đã gắn kết những tháng Tư ấy thành một mạch cảm xúc không thể tách rời.

Kỷ niệm mùa hoa Tháng Tư

Tôi nhớ tháng Tư đầu tiên của đời lính trên mảnh đất Sơn Tây nắng gió, khi còn là học viên chuyên ngành tên lửa nơi giảng đường Học viện PK-KQ. Khi ấy, tháng Tư đến trong nhịp học tập khẩn trương trên giảng đường, trong những giờ thao trường nắng đổ lửa, trong tiếng giảng bài đều đặn và những đêm tự học kéo dài đến khuya. Chúng tôi khi ấy là những chàng trai tuổi đôi mươi, mang trong mình bao hoài bão, vừa hồn nhiên, vừa kiên cường. Không có hoa loa kèn nơi thao trường, nhưng có một loài hoa khác âm thầm nở trong lòng mỗi người, đó là ước mơ được góp phần giữ gìn sự bình yên của bầu trời Tổ quốc thân yêu.

Tháng Tư ấy không có nhiều khoảng lặng để nghĩ suy, nhưng lại là nơi bắt đầu của những ký ức bền lâu. Đó là những buổi chiều đứng trên sân trường, nhìn bầu trời xanh hun hút, nghe tiếng trực thăng rộn rã mà lòng rộn lên niềm tự hào. Đó còn là những đêm làm nhiệm vụ canh gác, gió thổi qua ô cửa sổ mang theo cái se lạnh cuối Xuân, và trong thoáng chốc, ai đó chợt nhắc đến một mùa hoa nơi phố xa, mùa loa kèn trắng. Những câu chuyện vu vơ ấy, không ngờ lại theo tôi đi suốt những tháng năm sau này.

Rồi tôi rời giảng đường Học viện, mang theo quân hàm sĩ quan, hành trang mới, và cả những tháng Tư chưa kịp gọi tên. Miền Trung đón tôi bằng cái nắng gay gắt và gió Lào khô khốc thổi. Ở đó, tháng Tư không dịu dàng như Miền Bắc, cũng không có những gánh hoa loa kèn len lỏi giữa phố phường. Nhưng lạ thay, chính trong cái khắc nghiệt ấy, tôi lại nhớ về loa kèn nhiều hơn. Có lẽ bởi giữa cái nắng cháy da, con người ta càng khao khát một vẻ đẹp tinh khôi, một điều gì đó mềm mại để cân bằng.

Những ngày đầu công tác nơi đơn vị, tôi học cách trưởng thành trong im lặng. Không còn là cậu học viên vô tư, tôi bắt đầu hiểu thế nào là trách nhiệm, là sự vững vàng trước những thử thách. Tháng Tư ở Miền Trung vì thế cũng mang một màu sắc khác, chín chắn hơn, lặng lẽ hơn. Và trong những buổi tối hiếm hoi được nghỉ, tôi lại nhớ về những con phố có hoa loa kèn, như nhớ về một phần tuổi trẻ còn dang dở.

Cũng chính trong một tháng Tư như thế, tôi gặp em - người con gái đã đi cùng tôi qua những năm tháng sau này. Em là sinh viên khoa Văn học của Trường Đại học Sư phạm Đà Nẵng, dịu dàng và sâu lắng như chính những trang văn em học. Chúng tôi gặp nhau không ồn ào, không kịch tính, chỉ là những cuộc trò chuyện giản dị qua điện thoại, qua internet và cả những buổi gặp vội vàng, hiếm hoi của ngày nghỉ cuối tuần, nhưng đủ để nhận ra sự đồng điệu. Em kể tôi nghe về những mùa hoa nơi phố, về loa kèn tháng Tư trắng muốt ở Hà Nội quê em, còn tôi kể em nghe về bầu trời, về những trận địa tên lửa, những cánh én bạc… và cả những đêm trực dài của người lính canh trời.

Tình yêu của chúng tôi lớn lên cũng tự nhiên như cách một mùa hoa nở. Không phô trương, không vội vã, nhưng bền bỉ. Tháng Tư vì thế không còn chỉ là ký ức của riêng tôi, mà trở thành ký ức chung của hai người. Khi em tốt nghiệp, em quyết định ở lại Miền Trung, trở thành cô giáo dạy Văn của một trường cấp ba ở Đà Nẵng, tôi hiểu rằng cuộc đời mình đã có thêm một điểm tựa. Những trang giáo án của em, những bài giảng về thơ ca, về cái đẹp của ngôn từ, đôi khi cũng mang bóng dáng của những câu chuyện tôi kể về bầu trời, về người lính Phòng không-Không quân, về những tháng Tư đã qua của hai chúng tôi.

Giờ đây, mỗi khi tháng Tư trở lại, dù ở đâu, tôi vẫn cảm nhận được một sợi dây vô hình nối liền tất cả. Từ giảng đường Học viện năm nào, đến Miền Trung nắng gió, đến tình yêu và mái ấm hôm nay, tất cả đều có bóng dáng của tháng Tư. Và đâu đó trong dòng chảy ký ức ấy, hoa loa kèn vẫn lặng lẽ nở.

Không cần phải nhìn thấy, tôi vẫn hình dung ra những cánh hoa trắng muốt, thanh khiết như tuổi trẻ, như những ước mơ đã từng có, như tình yêu đã từng bắt đầu. Với tôi, hoa loa kèn không chỉ là một loài hoa của mùa, mà là biểu tượng của những tháng Tư không thể nào quên, những tháng Tư đã làm nên con người tôi của hôm nay.

HẢI THIÊN AN
 

Ý kiến bạn đọc

code

Có thể bạn quan tâm

Tin khác

Đọc báo in

Thời tiết

loading...

Tỉ giá

Liên kết website