8 giờ:33 phút Thứ hai, ngày 2 tháng 3 , 2026

Khi được… bố nàng “bật đèn xanh”

Đầu Xuân Bính Ngọ - 2026, trong căn nhà ngập tràn sắc mai vàng và tiếng cười rộn rã ở phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, Thiếu tá QNCN Nguyễn Đình Chính - Lái xe, Phòng Hậu cần - Kỹ thuật, Sư đoàn 372 tiếp chúng tôi bằng nụ cười hiền quen thuộc. Bên cạnh anh, chị Lê Thị Thúy Thanh nhìn chồng, bật mí về chuyện tình duyên của mình: “Anh ấy lấy được vợ là nhờ… bố em đấy!”. Câu nói khiến mọi người bật cười. Nhưng đúng là nếu không có “cú hích” của bố nàng năm ấy, chưa chắc chàng lính Không quân thật thà đã nói lời quyết định đời mình.

Khi được… bố nàng “bật đèn xanh”
Gia đình Thiếu tá QNCN Nguyễn Đình Chính.

Năm 2005, sau khi tốt nghiệp trường lái xe, anh Chính chuyển chế độ sang quân nhân chuyên nghiệp. Tuổi trẻ nhiệt huyết, những dịp cuối tuần, anh tranh thủ cùng đồng đội lên các trường đại học, cao đẳng ở Đà Nẵng thăm bạn bè. Trong một lần như thế, anh gặp cô sinh viên Lê Thị Thúy Thanh, người con gái Hương Khê (Hà Tĩnh), đang học Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật. Một chàng lính Không quân giọng xứ Nghệ mộc mạc. Một cô sinh viên dịu dàng, cũng cùng âm sắc quê nhà. Họ cảm mến nhau từ những điều giản dị nhất. Phương tiện còn khó khăn, nhưng mỗi tuần Chính vẫn đều đặn đạp xe hơn 20km đến thăm Thanh. Đồng đội trêu: “Đi công tác à?” - “Ừ, công tác… đặc biệt!”.

Rồi chị Thanh nhận lời yêu, cho số điện thoại bàn và mời anh về quê chơi dịp nghỉ Hè. Chính không biết rằng, chuyến đi ấy sẽ là “trận đánh” quan trọng nhất đời mình. Việc lớn duy nhất khi về nhà Thanh là phải “báo cáo” với nhạc phụ, nhạc mẫu ý định tiến tới hôn nhân. Dọc đường, bao nhiêu lời hay ý đẹp được anh chuẩn bị kỹ lưỡng. Nào là “chúng con tìm hiểu nghiêm túc”, “cháu xin phép hai bác cho chúng con được xây dựng hạnh phúc lâu dài”… Thế nhưng đến nơi, tất cả như bị lũ cuốn trôi. Từ sáng hôm trước đến tận tối hôm sau, chàng trai trẻ vẫn chưa nói ra điều cần nói. Anh đi vào nhà, ra sân, ra ngõ rồi lại ra vườn. Dáng vẻ bồn chồn chẳng khác gì người lính đang chờ xung trận mà chưa thấy mệnh lệnh phát ra.

Bố Thanh, nguyên là tiểu đoàn trưởng công binh thuộc Binh đoàn 12, từng tham gia chiến trường chống Mỹ, quan sát chàng trai trẻ với ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa cảm thông. Ông thừa hiểu tâm trạng của người lính khi đứng trước “nhiệm vụ đặc biệt”. Cuối cùng, ông chủ động “ra đòn” trước. Ông pha trà, mời khách rồi thủng thẳng: “Cháu là bạn của Thanh thì gia đình cũng được con gái báo cáo rồi. Nhưng em Thanh nhà bác hiện cũng có nhiều trai làng muốn đặt vấn đề qua lại. Cháu xem thế nào, chứ đến sau là… lỡ cơ hội đó!”.

Một câu nói nhẹ tênh nhưng đủ khiến lòng tự ái và bản lĩnh người lính trỗi dậy. Chính kể lại: “Nghe bác nói xong, tim tôi đập mạnh hơn cả lúc lần đầu lái xe vượt đèo. Tự nhiên thấy nếu mình không nói, chắc mất người yêu thật”. Thế là anh đánh bạo: “Thưa hai bác, chúng con xác định nghiêm túc đến với nhau. Cháu xin phép hai bác cho cháu được lấy em Thanh làm vợ…”. Căn nhà bỗng lặng đi vài giây. Rồi nhạc phụ tương lai gật đầu. Thực ra, ngay từ đầu ông đã ưng chàng rể thật thà, chất phác ấy.

Được “bật đèn xanh”, Chính như mở cờ trong bụng. Anh xin phép đưa bạn gái về thăm nhà ở Quỳ Hợp (Nghệ An). Nhưng tác phong Quân đội và sự chỉn chu của người cha từng là chỉ huy khiến ông yêu cầu: “Con về báo với gia đình. Nhà gái cần sự hiện diện của nhà trai để nói chuyện người lớn, bàn chuyện trăm năm cho hai con”. Rồi ông trao cho Chính chìa khóa chiếc Cub 81 “kim vàng giọt lệ” mới toanh: “Con chạy xe máy về báo cáo gia đình nhé!”.

Được sự hậu thuẫn ấy, chàng lính trẻ lập tức chạy xe hơn 200km về Nghệ An. Không chỉ báo tin, anh còn cùng cậu, mẹ và anh chị em chuẩn bị lễ vật sang dạm ngõ, rồi tổ chức lễ ăn hỏi. Thương chú rể bộ đội đường xa, bố mẹ Thanh giản lược nhiều thủ tục. Cuối năm 2006, Thanh và Chính chính thức nên duyên vợ chồng. Đám cưới được tổ chức tại đơn vị, có sự chung vui của hai họ và đồng đội. Trong niềm hân hoan của hôn trường, một đồng chí vỗ vai chú rể: “Nếu không có bố vợ hậu thuẫn, chắc gì hôm nay bọn tôi được uống rượu!”. Chính chỉ cười hiền.

Giờ đây, sau nhiều năm công tác, người lính lái xe của Sư đoàn 372 vẫn đều đặn hoàn thành nhiệm vụ, giữ tác phong mộc mạc năm nào. Còn trong căn nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười con trẻ, câu chuyện “bố vợ bật đèn xanh” vẫn được nhắc lại mỗi dịp sum họp. Ra đa có thể bắt tín hiệu từ rất xa, nhưng đôi khi, để bắt được “tín hiệu” của hạnh phúc, người lính cần thêm một “cú hích” đúng lúc. Với Thiếu tá QNCN Nguyễn Đình Chính, “cú hích” ấy đến từ một người cha từng là người lính trận. Và nhờ thế, chuyện tình năm xưa không chỉ vượt qua 20km đường đạp xe, 200km xe máy mà còn đi trọn một hành trình dài của nghĩa tình và thủy chung.

Bài, ảnh: HỮU LỆ
 

Ý kiến bạn đọc

code

Có thể bạn quan tâm

Tin khác

Đọc báo in

Thời tiết

loading...

Tỉ giá

Liên kết website